Danh mục

  • Ca Từ Dế Khóc Trăng

        1. ôi! anh em ơi! hãy hát cho nhau nghe hãy hát cho yêu thương mời biển đông sóng vỗ hãy hát cho xanh xao gọi nhức đau mầm lá hãy hát cho hoang vu những cuộc tình hóa gió rồi lang thang rồi phiêu linh lời vô thường vương giọt lệ không khô! ôi! dế khóc trắng đêm thâu ôi! dế khóc tím cô liêu có ai đi qua ...

  • Đạo Có Tình

      Đò nhẹ lên nguồn, cơn mộng trắng Ghé qua suối ngọt, cá say kinh Hương trời gió thoảng, không thành có Sắc nước trăng pha, bóng lẫn hình Mượn mái non xanh, vui tiểu ẩn Xoa tay bụi đỏ, mỉm phù sinh Rong chơi ba cõi, mười phương Phật Để biết hư vô, đạo có ...

  • Vu Lan Đắng

      Vui buồn một cõi biển dâu Chiều nay mẹ bỏ qua cầu thiên thu Sa Môn cát ái mặc dù Mồ côi ai bảo lòng tu chẵng buồn Mốt mai về lại cố thôn Nẻo xưa vẫn đó, nhưng còn mẹ đâu Thuở nào tay trắng, áo nâu Nắm tay con dắt qua cầu tuổi ...

  • Đông Phương Và Vách Đá

      Nói với em, giấy mòn, con chữ nhạt Đông phương ơi! Cây lá, giọt sương buồn Không gian xám, khí trời không đủ thở Hốc khe cùn, nước vẫn chảy từ non   Ước mộng đi em, đời quàng hoa nguyệt quế Con số tính toan hiện bảy sắc cầu vồng Mây du tử đã bao đời hoạn nạn Khi trở về xa ...

  • Cảm Bạt Một Cuộc Đời Một Vầng Nhật Nguyệt

    Viết xong cuộc đời ngài Tôi bần thần, dã dượi Sinh lực tổn hao Như thân cây không còn nhựa luyện Như sức ngựa đường dài Hoàn tất cuộc lữ trình lên đến đỉnh đồi cao Ôi! Tôi đã chạy đuổi chiêm bao Muốn vói bắt mảnh trăng trời nguyên thuỷ Tôi đã gục khóc Trên từng viên gạch vỡ Nơi những dấu tích điêu ...

  • Kỷ Niệm Chúng Ta

    Em ra đi, ta xin chào tương ngộ Khu rừng xưa, bóng hạc lẻ loi về Tình như đá, non sâu còn trăng tỏ Bên trời, ta, vong lữ lẫn vong quê! Muốn nói lời thương thương con nước chảy Muốn nói lời thương thương biển rộng, thân thuyền nan Bút ta cùn, thơ không còn ngọt nữa Hồn ta khô như ...

  • Bày Tỏ I

    Một kiếp làm người đã mệt Nói làm chi những chuyện cao xa Đầu ngửng lên không cao hơn hai thước Xin thưa người: mây trắng hỏi đường qua! Tay tôi ngắn không với từng xanh thẳm Mắt tôi mờ không thấy lý vô biên Tàu vĩnh cửu đã đông người quá lắm Còn riêng tôi ...