TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN
Suy cho cùng, kiếp người hay cuộc tu chỉ là những lần ghé lại đâu đó. Nói ở nghĩa nào thì người ta không ai có thể chung thân với một thứ gì miên viễn. Mình không bỏ nó thì nó cũng xa mình. Ta có thể mất nó vì nhàm chán hay không còn cơ hội nắm níu. Và cái mà ta yêu nhất cũng có nhiều kiểu bỏ ta ở lại mà đi.
TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA
Nơi chỗ tĩnh cư, an thiền và viết lách, tôi có treo một bức thư pháp viết hai câu thơ của vua Trần Thái Tông: “Vĩnh vi lãng đãng phong trần khách, nhật viễn gia hương vạn lý trình”
HỌC PHẬT MÀ KHÔNG CHỊU TRƯỞNG THÀNH
Mùa xuân, vạn vật sinh trưởng. Ngắm một cây thân mộc hay thân thảo, ta thấy chúng đều đang chuẩn bị sinh lực để phát triển cành nhánh, nảy lộc, đơm hoa rồi kết trái. Con người cũng vậy, bé thơ, thiếu niên rồi thanh niên…

Giọt Lệ A-tư-đà

Trong cả thành phố này, anh chị chỉ có tôi là chỗ thân nhất, vừa là thầy vừa là bạn. Buổi sáng anh gọi phone bảo trưa nay đến đón tôi về nhà dùng cơm cho vui. Hôm nay là sinh nhật của thằng Alexander ...

Rừng thiền Huyền Không Sơn Thượng

RỪNG THIỀN HUYỀN KHÔNG SƠN THƯỢNG I. Địa điểm:Nằm cách cố đô Huế chừng 14 cây số, về huớng Tây, với địa danh là thôn Đồng Chầm (Hòn Vượn), phường Hương Hồ, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên – Huế, có một ngôi chùa, một ...

Chùm Thơ Mùa Hiếu Hạnh

Chùm Thơ Mùa Hiếu Hạnh (Kính dâng Thầy, người Cha và cũng là người Mẹ của chúng con)   Ru Mẹ Ngủ Ngoài hiên gió hát ầu ơ Lá rơi rơi nhẹ, Vu vơ nắng vàng Khẽ thôi nhé, mùa thu sang Mẹ ta vừa ngủ mơ màng chưa say!   Chải Tóc Cho Mẹ Con chải tóc mây cho mẹ Tay vụng về như thuở bé vẫn ...