Hư vọng hải triều âm

23/09/2012 | Chuyên mục: THƠ . 1371 Lượt xem

Hư vọng hải triều âm

(Thất ngôn nhị bách cú)
 
 

Tâm thức tàn tro cháy bập bùng

Vọng nghe hư vọng hải triều âm

Tinh hà, nhật nguyệt còn soi sáng

Sơn thủy, vân hoa vẫn ánh hồng

Đại địa bởi đâu sinh lửa gió

Thế gian nào chắc hết đao cung

Mịt mù bể Bắc mưa cuồng lũ

Bát ngát non Tây nắng quái lồng

 

Thuyền đạo muốn xuôi miền giác ngạn

Đò đời còn tấp chốn mê tân

Phật-đà thiện thuyết kinh không chữ

Lão Tử vô ngôn đạo chẳng trương

Nhiều lá trên tay, rừng nát trụi

Lắm lời trong óc, nghĩa tiêu vong

Ra đi chập choạng mây tri kiến

Trở lại lao thao lửa não phiền

 

Phiêu hốt lăng không, tình hóa hạc

Hư nhiên đề khí, bút thành chương

Tâm trung đại đạo, nào thưng đấu

Thế ngoại cao nhân, há xét lường

Vạch tóc, xem tai chàng hí luận

Banh da, xẻ thịt chú ngoan không

Gồm thâu ngày tháng, gieo mầm cải!

Chứa trọn đất trời, cấy hạt sương!

 

Tùng bách non cao, nêu khí tiết

Mai lan vườn lặng, giấu u hương

Ba kinh ngón trỏ, ngờ mắt cận

Trăm giới áo che, ngại bụi hường

Lên bộ, đội thuyền, thương gãy cổ

Qua sông, vác ngựa, tội còng lưng

Bờ kia ngơ ngác, hoa đeo đốm

Nẻo nọ bâng khuâng, rắn biến thừng

 

Hồ cạn, trạch lươn chui tận đáy

Nước đầy, tôm tép nhảy tràn mương

Thung sâu, cây lá màu tươi tắn

Thềm vắng, cỏ rêu sắc nõn nường

Ngõ trúc, gió reo âm Phạm võng

Am tranh, mưa múa điệu Văn xương

Cảnh tâm cùng hợp không lầm mẹo

Nhân quả theo nhau chẳng lộn đường

 

Vân tụ cao sơn tàng kiếm vũ

Khí lưu thấp khẩu ẩn lôi phong

Rèn gươm trí tuệ Thần Quang sẵn

Luyện thuốc từ bi Tuệ Tĩnh phòng

Phiêu lãng sông dài, bèo cợt sóng

Trầm luân biển lớn, cá tranh rồng

Chóng chầy, mê ngộ – nào ai tỏ?

Sau trước, nên hư – có kẻ tường?

 

Nấu sạn thành cơm, suy cũng dại

Mài gương từ gạch, nghĩ càng thương

Chân không sắc tướng, siêu bằng tất

Diệu hữu thức tri, diệt tận cùng

Bát-nhã cớ sao che trước mặt?

Niết-bàn chẳng lẽ giấu sau lưng?

Ngữ ngôn bao thuở đà ngao ngán

Danh lý từ nay thiệt chán chường

 

Vẫy gọi chim rừng vầy bạn cũ

Đón mời gió núi kết tình chung

Núi rừng tri kỷ không là bọn!

Chim gió tri âm, chẳng phải phường!

Ruộng rẫy vui cày, không lụy gạo

Cỏ rau siêng hái, chỉ cần tương

Tới lui rỗi rỗi leo vài đỉnh

Lên xuống thơi thơi dạo mấy đường

 

Khi hứng, họa thơ, trời rộng bút

Lúc lười, ngủ nghỉ, đất dài lưng

Chèo bơi, rung động bầu thanh khí

Núi quảy, nghiêng chao sức đại hùng

Thiền ý, trăng trong soi ngút cõi

Đàm văn, gió mát chất đầy rương

Neo thuyền, sợi khói, chơi thôn dã

Buộc ngựa, cành lau, dạo cảnh vườn

 

Đại nguyện chi nề câu nguyệt ảnh

Hư tâm nào quản tát trùng dương

Kiếm quay chặt rắn, nhân kinh ngạc

Cung bật săn hươu, quả dị thường

Biển mộng, lao xao buồm viễn khách

Mắt hồ, mờ mịt bụi biên cương

Bại thành, âu dễ anh hùng luận?

Khổ lạc, nào hay đạo sĩ bàn?

 

Tiện sĩ, sờ da, không dính thịt

Đại nhân, mút tủy, vứt luôn xương

Dẵm mòn đông độ, trừng mây khói

Đạp nát sơn đầu, vạch tuyết sương

Co ruỗi tự nhiên, chân thượng trí

Đến đi hào sảng, gót thiên lương

Đói ăn, khát uống, sờ ngay cửa!

Nóng quạt, rét run, đá trúng sườn!

 

La-hán hữu tình, đừng bỉ báng

Ma-ya đại lực, chớ khinh thường

Hành, cầu lợi, bít tai bưng óc!

Tu, hiếu danh, diễn kịch hát tuồng!

Niệm loạn, hồn mê, Diêm sứ trợn

Thần an, linh giác, Thánh hiền thương

Việc lành, khí sạch lưu trong máu

Cái ác, gai đau ẩn vệ đường

 

Lựa chọn bạch bào anh gởi gắm

Đổi thay hắc nghiệp chị nhờ nương

Tay bồ-tát nở hoài sen thắm

Áo chúng sanh lấm mãi bụi hường

Lặng lẽ ra đi, tình chín dặm

Âm thầm cất bước, chí mười phương

Sông dài, ghềnh thác âu hồ ngại!

Biển lớn, phong ba há dễ lường?

 

Thế sự, sương gieo lay bóng lá

Mộng trần, tai mở lắng hồi chuông

Khinh khi, ám khói vây thì ngất

Cao ngạo, mù mê chụp sẽ khùng!

Khi thấy, não phiền không thể nắm

Lúc hành, sinh tử chỉ cần buông

Trí minh, lất phất khơi vài điểm!

Si độn, nhì nhằng tả vạn chương!

 

Bình bát, ngàn nhà, chim cúng trái

Cội cây, trăm suối, gió dâng hương

Giảng kinh, Đế Thích còn xoa xít

Hiểu đạo, Thiên Ma cũng nhún nhường

Giọt sữa, no lòng – ân pháp thánh

Lời vàng, vững dạ – đức từ vương

Xót xa bởi trẻ, tìm lương mễ

Cám cảnh vì đời, kiếm dược phương

 

Tô điểm tượng đài, oai phước tướng

Dựng xây điện tháp, thú thiên cung

Vẽ tranh, tạo cảnh không pha nhặm

Viết truyện, làm thơ, chẳng trộn gừng

Thiền định, chớ mê thiền biến hóa

Trí siêu, đừng trụ trí thần thông

Móc sương rơi xuống, hòa cam lộ

Sông suối gom về, cất tịnh dương

 

Gốc nẩy muôn cành, hoa rộ sắc

Trăng soi vạn khoảnh, nước phô gương

Không thành Phật Thánh, thành bồ-tát

Nếu xóa nhân thiên, xóa Niết-bàn

Người thiểu học, tai nghe lốp bốp

Kẻ đa nghi, óc giật lùng bùng

Vị lân cô điểu, thiên nhai tận!

Khước cảm nan chu, hải giác cùng!

 

Thất niệm, trọng tình, khai dục giới

Nhiếp tâm, khinh thức, đáo tiên đường

Cái ta, dễ xúi ta-điên-đảo

Cái biết, hay sinh biết-loạn-cuồng

Bắt bóng vẽ hình, người dại dột

Níu tre cột gió, kẻ ngu ngông

Khe mưa, cóc nhái kêu inh ỏi

Chợ lửa, tham sân cháy bập bùng

 

Đạo sĩ bỏ non, chim bỏ tổ

Tăng nhân xa núi, hổ xa rừng

Có nghe pháp giới trò luân chuyển

Có nhớ thế gian lẽ hoại thường

Vĩnh cửu, thắm xanh bao chiếc lá?

Vô biên, thơm ngát mấy chồi hương?

Bồng lai, lạc giới, người khôn khoái

Địa ngục, khổ đồ, kẻ dại vương

 

Hơi thở, thở hoài, hơi sẽ đứt

Lưỡi câu, câu mãi, lưỡi không buông

Trời trong, rồng nọ bèn bay biến?

Biển lặng, kình kia vội vẫy vùng?

Cắt ruột, việc đời, đau tượng đá

Bào gan, chuyện đạo, xót chân không

Lời hư, lời thiệt, lời lươn lẹo

Ý quấy, ý nên, ý tỏ tường

 

Ngựa xuống sông xưa bơi thoải mái

Cá leo núi cũ lủi lang thang

Rùa đeo cặp cánh xuyên vô cực

Thỏ mọc đôi sừng húc nhị nguyên

Bàng bạc Thiền mơ trăng cố quận

Chập chờn Trang mộng bướm quê hương

Nôn nao tình thức hòa cung bậc

Xào xạc tưởng tri họa điệu vần

 

Nam phái trời trong, màu tịnh thủy

Bắc tông nước lục, sắc trùng dương

Xuất gia, mây trắng bồng tâm giới

Tại thế, tơ son dệt thiện đường

Cư sĩ, ruộng nương trồng hữu hạnh

Tăng nhân, y bát hướng vô công

Hỷ hoan học pháp, nhân muôn trái

Lạc phúc tu tâm, quả vạn hồng

 

Khế ngọt, xin nàng là ngọt mãi!

Me chua, mời chị cứ chua luôn!

Ai nào tánh nấy đều tao tác

Cành nọ cây kia thảy líu lường!

Vèo một sát-na, trôi ảo huyễn

Phí từng tằng kỷ, rượt thê lương

Hiền nhân chẳng thể tin hư ngụy

Thiện trí chưa hề chấp vọng huyên

 

Chốn đọa đày, nụ cười hỷ xả

Cõi trầm luân, bóng mát yêu thương

Vườn xưa, hoa đạo, tình son sắt

Bến cũ, đò đời, nghĩa thủy chung

Thắm thiết, cành sương lay nhật mộ

Yêu kiều, đọt nắng lóe triêu dương

Mây bay, văn mặc, thơ non hạc

Nước chảy, tao đàn, nhạc cửa long

 

Cổn cổn đào ba hòa địch vận

Phiêu phiêu phong vũ tấu tiêu chương

Trúc tùng hạo hạo sum la sắc

Lan thảo phân phân bát nhã duyên

Chuyển thức, sâm thương soi vạn khoảnh

Hóa tâm, ngưu đẩu chiếu muôn phương

Xanh xanh bối diệp, màu thiên cổ

Xếp lại, lung linh ngọc diệu thường!

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Phong Trúc Am, 10 giờ đêm 13/5
đến 5 giờ chiều ngày 15/5 Tân Mùi, 1991.

MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH