10 năm tưởng niệm Cố Đại Trưởng Lão Hộ Nhẫn

16/10/2012 | Chuyên mục: SÁCH . 5828 Lượt xem

Nghe Hư Không Thuật Lại

 

Truyền thuyết kể rằng,

Thuở xưa,

Nơi đây là rừng hoang,

Là tha ma mộ địa

Vắng vẻ chân người

Nhưng huyên náo quạ, chồn, chim…

Sớm hôm kia,

Chợt có một sa-môn

Dáng dấp khô gầy

Ôm bát qua đây

Huyền hoặc và nhẹ nhàng

Như bước ra từ vùng mây trắng!

 

Có cái gì đó đẹp như thơ

Và mảnh như mù sương bãng lãng

Người hòa mình

Vào cây lá, đất trời xanh

Lượm cỏ rác xung quanh

Làm tọa cụ, an nhiên thiền duyệt

Đêm

Rất sâu

Chỉ còn vầng trăng là bạn hữu

Tịch mịch một bên trời

Vĩnh cửu!

Cô đơn!

Người, ngồi với sao hôm

Và cùng thức với sao mai

Rồi lặng ngắm mặt trời

Phương Đông xán lạn!

Cứ mỗi sớm

Người thung dung cất bước

Theo hướng xóm nhà

Xin trái củ nuôi thân

Xa tít là xa

Dặm bụi chân trần

Dầu nắng lửa, mưa dầm

Người vẫn điềm nhiên

Thong dong, tự tại!

Tiếng lành đồn xa

Thế là bốn phương đua nhau chiêm bái

Tìm đến cúng dường

Lễ phẩm, hương hoa

Từ bìa rừng, náo nức giọng sơn ca

Và dưới bụi cỏ lau già kia

Chú thỏ nâu vễnh râu hoan hỷ

Con sóc trắng tò mò đến bên

Khoèo tay lượm hạt

Người mỉm cười

Rải vô lượng từ tâm!

 

Thời gian qua đi

Một mái tranh từ phép lạ hóa thân

Hiện ra giữa tha ma, mộ địa

Như căn lều của bậc đại ẩn sĩ?

Ồ, không!

Càng giống hơn là chiếc tổ của chim trời!

Lối mòn cỏ gai

Từ đó in vết chân người

Theo hương mà tìm đến

Xôn xao gió, chở mùi thơm đức hạnh

Cùng lời pháp dịu dàng, thấm đẫm trí bi

Người nói thơ, chẳng ngôn ngữ kiêu kỳ

Mà tuôn chảy từ suối nguồn trong lặng

Kẻ tối trí mắt liền được sáng

Người ác tham trở lại hiền lương

Giới đức trang nghiêm

Thân giáo một đường

Nên nhiếp phục cả ma vương

Cả ác thần, a-tu-la, dạ-xoa, quỷ dữ…

 

Thế rồi,

Mấy chục năm sau

Giữa ma thiêng, chướng khí

Hóa hiện thành Sơn Tự Thiền Lâm

Có pháp cảnh uy nghi Phật đứng, Phật nằm

Có đệ tử, môn đồ đông vui sóc vọng

Người là hiện thân

Của sư vương uy dõng

Trong hình hài tợ khói, tợ sương

Đám mây trắng đi ngang trời

Thông báo một tin mừng

Bậc khổ hạnh đầu-đà

Từ ngàn xưa, bây giờ có mặt

Có chánh pháp là hào quang ngũ sắc

Kệ ngôn xưa: “Nhất bát thiên gia…”

Mưa nắng, xuân thu

Thủy chung giáo hóa sa-bà

Thượng trung chính

Thì tử đệ, môn sinh

Đâu dám bước ra ngoài giới nghi, luật tắc

Người đại định cả tông môn đại định

Người xả ly, tứ chúng nhẹ nhàng buông!

 

Ôi! Phật pháp cao thâm

Nhân thế nan văn

Nhưng giọt sữa pháp

Được rót từ uyên nguyên giáo pháp

Cỏ cây đã được uống

Và đã được lớn khôn

Từng tế bào trí giác

Biết tri ân người

Thì hãy sống tốt hơn!

Tăng chúng Trung, Nam thiết cốt keo sơn

Thiện tín hai hàng đồng tu, đồng học

Hãy thương yêu nhau

Đừng phân biệt tông thừa, hệ phái

Quả bồ-đề trái ngọt chia chung

Sinh tử, khổ đau, ác kiến chập chùng

Hãy nắm tay nhau, bờ kia, cùng lội!

Hãy xả đoạn mê lầm, ngu dối

Theo con đường cao sáng, đẹp tươi!

 

Hư không xưa

Đâu có thốt lời

Mà dung chứa cả sum la vạn tượng

Người không nói

Nhưng gió ngàn rung chuyển

Bút nào ghi hạnh đức vô vi?

Nước sương đêm đọng chữ truyền kỳ

Thành từng giọt máu

Trong trái tim thơ, sống mãi!

Mảnh trăng Linh Sơn vô tình chép lại

Nên chập chờn

Chập chờn cổ tích đến ngàn sau

Chập chờn hương

Hoa lá sắc thêm màu…

 

 

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Phụng bút cúng dường