10 năm tưởng niệm Cố Đại Trưởng Lão Hộ Nhẫn

16/10/2012 | Chuyên mục: SÁCH . 5814 Lượt xem

THI ĐIẾU

ĐẠI TRƯỞNG LÃO HỘ NHẪN

 

Ngưỡng bạch giác linh ngài,

 

Hỡi ôi!

Mưa dồn dập

Gió tơi bời

Một mảnh khăn sô vắt giữa trời

Cây lá quặn mình đau đại địa

Nước sương ủ lệ khóc trần khơi

Chẳng kham niềm chia biệt

Càng xót nỗi ly phôi

Chúng tử mầm măng, trúc gãy chồi!

Hệ phái cành non, tùng bật rễ!

 

Ôi!

Vẫn hiểu lắm, tang thương dâu bể

Kiếp sinh tồn, bóng chớp lìa tan

Người, vật xót xa

Trời, đất bàng hoàng

Chốn thiền lâm nghẹn ngào, bối rối

Hoàng hôn sơn môn

Bỗng đổ dài đêm tối

Chợt hoang vu, tịch mịch vô cùng

Bóng Người đi, hạc vút thiên khung

Cảnh ở lại, ruột đau đòi đoạn…

 

Nhớ giác linh xưa,

Hỷ xả một đời

Thanh bần dị giản

Chân đất, đầu trần không quản ngại nắng mưa

Ngàn nhà xin ăn rau trái, tương dưa

Chút cơm cháo, sắn khoai

Tín tâm mười phương kỉnh mộ

Xóm cơ cực, nghèo nàn

Càng quan hoài hóa độ

Ngõ hẻm, hang cùng bình đẳng gieo duyên

Lời pháp bình dân, từ ái, dịu hiền

Như mớm sữa mật cho con thơ

Như khơi nguồn suối mát tình thương

Giữa dòng đời sa mạc

Thời mạt pháp biết bao người khô khát

Giọt pháp thừa đâu dễ cạn bình dương?

 

Ôi!

Một nhân cách vòi vọi cao

Và một uy đức rạng ngời

Của bậc khổ hạnh đầu-đà

Vẫn tự tại tháng ngày không mệt mỏi

Bình bát, tam y: Lời nguyền chung thuỷ!

Hạnh độc cư tịnh định keo sơn

Gió lạnh, đông hàn, chiếc y mỏng che thân

Giường gỗ cứng qua đêm thiền toạ!

Thân gầy khô như mai như hạc

Mà tinh thần cao tuyết, băng sương

Bình thản, an nhiên, dạo gót vô thường

Nào danh lợi, được mất,

Nào phải trái, hơn thua

Xoa tay phủi bụi!

Chẳng giữ gì cho mình

Vui hạnh xả ly, buông bỏ

Thuyền qua sông

Trăng nước nhẹ nhàng sao!

 

Ôi!

Tham giận làm chi

Chỉ giữ nụ cười thôi

Như hoa nở giữa non xanh, mây trắng

Giữa bụi trần mà vô trần, vô nhiễm

Đóa sen vàng tươi thắm tuyệt vời hương!

 

Ôi! Bi xót thay!

Trưởng lão ra đi

Dù liễu ngộ vô thường

Dù thấy rõ duyên thời

Nhưng trái tim chúng đồ nhói đau tê buốt

Cõi ngũ trược nguyền không còn ác trược

Chốn khổ đau xin tiêu dứt thương đau

Định luật thế gian

Huyễn pháp chẳng cưỡng cầu

Nhưng nghiệp mệnh, lẽ nào định phận?

Có bóng ngài vô vi,

Tự nghiêm, tất chính

Đệ tử hai hàng kính cẩn giới nghi

Ngài ra đi

Mây trắng nhẹ nhàng trôi

Lửa tử sinh dù cháy mãi giữa lòng đời

Đông lạnh giá

Quý tia vàng nắng ấm!

 

Bài thơ tri túc viết bên triền non lặng

Câu kệ định thiền rơi giữa cõi chiều hoang

Người hữu duyên, nhặt hạt ngọc, lời vàng

Kẻ vô phước, lượm cành khô, củi mục!

 

Tiễn ngài đi,

Ánh trăng vàng không mất

Còn giữa trái tim tín chúng, môn đồ

Còn giữa con đường khất thực nắng mưa

Còn bảo tháp chân nhân

Giữa non thiêng lồng lộng

Và bài kinh vô ngôn

Xóa ba ngàn huyễn mộng

Sáng Cõi Về

Hoa trắng dặm hàng nghinh

Ngưỡng nguyện ngài,

Ba-la-mật đăng trình

Và cửa Vô Sanh rộng mở!

 

Chư Tăng Ni, Phật tử, Pháp quyến, môn đồ

Đê đầu khấp bái!

 Tỳ-khưu Giới Đức

(Minh Đức Triều Tâm Ảnh)