Xuân Tìm Em

01/02/2017 | Chuyên mục: THƠ . 2787 Lượt xem

xuantimem

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

vô duyên cớ
em ơi! xuân có mặt!
và cũng thật vô duyên
hoa vải sắc không hương
mai huệ hồng đào
bướm ong lơ láo
đời giả tạm rồi
thấy giả lại càng thương!

tôi tìm em, tìm xuân
rơi từng dấu chân ngơ ngác
bụi xa mờ, hoa đốm nhảy lăng xăng
chân dung ảo hiện từ con chữ ảo
vẽ mặt người
rều rác nổi dòng trăng!

vô duyên cớ
em ơi! xuân trời đất!
và cũng thật vô duyên
chân lý, chuyện đời nay
nhãn hiệu tô son
phết hồng cao diệu cả
vốc tứ từ
ruột bẩn lấm đầy tay!

tôi tìm em
cô đơn trang giấy trắng
dõi đường trần
bóng nhỏ, cánh hoa xao
xuân thảo dã chẳng còn ai tri kỷ
đối diện đêm dài
hiu hắt ánh mờ sao!

có duyên cớ
em ơi! xuân phố chợ!
chỉ vô duyên cõi vật chất xun xoe
trăm món hàng
điện chớp lòe quảng cáo
và vạn người hí hửng máy nhìn nghe!

tôi tìm em giữa dòng người xa lạ
xuân ngây thơ
nụ chất phác hồn nhiên
đã khô héo tự lòng đời sa mạc
cỏ hoa sầu
than lửa cháy bình nguyên!

có duyên cớ
em ơi! xuân viết chữ!
chỉ vô duyên thiên hạ chẳng run tay
nhân nghĩa phô phang
mặt mày trâng tráo
phúc lộc lợi tài
xác pháo đỏ lay bay!

tôi tìm em
trái tim xuân nguyên vẹn
nét thật thà
mắt tròn sáng gương trong
bao cỗ máy văn minh xoay chóng mặt
thất lạc em rồi
bèo nổi mấy dòng không!

có duyên cớ
em ơi! xuân Phật điện!
chỉ vô duyên chớp nháy đốm đèn nhang
tiếng kinh kệ, máy thay người tụng niệm
đức tin bây giờ
hoa giả, sắc vênh vang!

tôi tìm em, bôn ba miền hoang mạc
tóc bạc dặm cầu rơi rớt sợi phù vân
xuân khe vắng dế giun buồn tâm sự
gẫm chuyện đời
lộng giả cũng thành chân!

có duyên cớ
em ơi! xuân hạnh phúc
ở bên tôi từng hơi thở trinh nguyên
nét lá nét hoa
dịu dàng thơm ngát
sát-na tâm
tao ngộ sát-na thiền!

nên vĩnh cửu
hiện chân dung tươi sáng
xuân bên lòng chẳng giây phút cách xa
ý tưởng mới, tứ cổ thi bừng nở
lạnh giá đông dài
hiển hiện đóa mai hoa!

có duyên cớ
em ơi! từ mù sa dăm gió!
tôi tìm em hiu hắt mấy thu sương
con đường sỏi ốm gầy
lau lách già run rẩy
sớm xuân kia
đất nở một mùi hương!

và đất nở
những mầm xuân măng trúc
em hiến dâng
những nhựa sống uyên nguyên
bao điển tích
tứ từ rơi rụng cả
giọt nắng bên thềm
tươi rói nụ bình yên!

có duyên cớ tay nắm ba-la-mật
vượt qua dòng
chèo vỡ mặt trời xưa
bọt sóng nổi ngại chi đời lạ mặt
bởi vì xuân
dung dị mái hiên chùa!

bởi vì xuân
đã rời xa cõi bụi lầm cát tía
loay hoay chi
tìm kiếm cuối chân mây
lòng thả lặng
còn câu thơ mới viết
sương chập chờn
xuân mỉm nụ qua đây!

 

MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH