Ngày Vừa Mới Lên

15/06/2019 | Chuyên mục: VĂN . 1023 Lượt xem

ngaymoiCó một câu chuyện vui như vầy. Trong ngôi làng nọ, mỗi sáng có một vị tu sĩ thức dậy, rời nhà và đi xuống phố để đến đền thờ của mình. Sáng nào ông cũng đều làm việc ấy. Một hôm, khi đi ngang trạm canh ông gặp một người lính gác, anh này biết việc làm hằng ngày của vị tu sĩ, nhưng muốn đùa cợt nên hỏi: “Sáng nay Thầy đi đâu đó?”

Vị tu sĩ trả lời, “Tôi cũng không biết chắc nữa!” Anh lính gác hơi bực mình, hỏi lại “Thầy đi đâu, đừng đùa với tôi nhé!” Vị tu sĩ vẫn đáp, “Thú thật, tôi không biết mình sẽ đi đâu sáng nay!” Anh lính nghĩ vị tu sĩ muốn châm chọc mình nên bực tức và bắt nhốt ông lại. Vị tu sĩ nhìn anh lính gác nói, “Anh thấy không, tôi có nói dối anh đâu, mỗi sáng thì tôi thường đi xuống đền thờ, nhưng hôm nay tôi đâu có biết là mình sẽ đi vào tù !”

 

Hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau

Mà đó cũng có thể là một điều hay phải không bạn, đâu ai biết được! Hôm nay ta có thể đang đối diện với những muộn phiền, khó khăn, nhưng ngày mai tất cả có thể sẽ hoàn toàn đổi thay…

Tôi nghĩ rằng trong giây phút hiện tại này, dầu có thể chúng ta đang phải đối diện với những vấn đề, hay những hoàn cảnh bất như ý, nhưng mình hãy sống trọn vẹn với nó. Với một thái độ tiếp nhận trong sáng, và không mong cầu, ta có thể thấy ra rằng, chính những khó khăn ấy giúp mở ra cho ta thấy được những dính mắc và trói buộc của mình.

Cuộc sống bao giờ cũng có những khó khăn, nhưng tôi không để cho những bận rộn và âu lo ngăn trở không cho tôi tiếp xúc được với thực tại chung quanh mình, được ngồi với người thân, đi dạo trên con đường nhỏ nắng ấm, mỉm cười trong một ngày mưa… Bạn có thấy không, những hạt giống hạnh phúc cũng như những đóa hoa sáng nay, khi nắng ấm về, nào có ai nhắc đâu mà rồi chúng vẫn sẽ nở rộ.

Trong cuộc đời có những cái mà ta không nên, và cũng không thể, làm cho chúng nhanh lên được. Chúng cần thời gian, chúng cần sự chậm rãi. Và khi ta thúc hối những gì không thể thúc hối, khi ta không còn biết có mặt trọn vẹn với thực tại, ta vô tình đánh mất đi hạnh phúc trước mắt bằng một sự mong cầu nào khác xa xôi.

Tôi nghĩ, hạnh phúc chân thật không thể đạt được bằng sự cố gắng thay đổi hoàn cảnh, hay một nỗ lực để đạt đến một trạng thái nào đó, mà là do sự trở về tiếp xúc với tất cả bằng một thái độ buông xả, và một cái thấy chân thật hơn. Nếu như, ta biết bớt đi những lăng xăng tìm cầu của mình bạn hả, thì có lẽ những khổ đau trong cuộc đời này cũng sẽ bớt phức tạp hơn nhiều…

 

Ngày vừa mới lên

Sáng nay, ngồi bên một tách cà phê nóng, với những khuôn nắng đẹp trên sàn gỗ in từ khung cửa lớn. Ngoài kia, nắng trải hồng trên con đường đất nhỏ. Ngày hôm nay sẽ mới hơn ngày hôm qua. Đó là chuyện tự nhiên thôi. Muộn phiền đi, hạnh phúc đến, đâu phải ai gọi mời. Tôi nghĩ mình hãy tập mở lòng ra, cho mây trắng thênh thang bay, cho bầu trời xanh hơn, cho dòng suối trong hơn, cho những bước chân hồn nhiên hơn, và cho ta đừng đánh mất thêm nữa một ngày vừa mới lên.

Tôi có đọc được bài thơ hài cú này, không biết tên tác giả,

Người chiết tự trong đêm
Chữ bình tâm loay hoay xếp mãi
Quên ngày mới vừa lên

(Anagram at night
Could not arrange “peace of mind”
Missed the dawn’s light.)

Hay quá phải không bạn! Có nhiều lúc trong đêm tối của cuộc đời, chúng ta vì cứ mãi loay hoay lo sắp xếp hạnh phúc cho mình, mà lại vô tình không thấy được một bình minh vừa mới đang lên ngoài cửa sổ…

 

NGUYỄN DUY NHIÊN