Hai hiện tượng bất thường

05/09/2012 | Chuyên mục: SÁCH . 8300 Lượt xem

BÀI THỨ HAI

 Hiện tượng về “đạo sư” Duy Tuệ

Mổ xẻ cái gọi là Thiền Minh Triết của “đạo sư” Duy Tuệ

 

 

Đọc qua một số sách và những bài giảng đó đây của vị “đạo sư” này, tôi thấy đây đúng là một hiện tượng cần phải báo động! Người ta ca tụng, tuyên truyền cũng nhiều mà trao đổi, đối thoại gay gắt cũng lắm. Đài báo, các câu lạc bộ tổ chức rất chính quy, rất bài bản để xiển dương hội “Minh Triết Trần Nhân Tông” của ông ta thì tạm thời chúng ta hãy nhẫn xả bỏ qua một bên hoặc giả vờ quay mặt đi. Thôi thì khởi tâm bi mà thương xót những người dại dột bị dụ dỗ mà không biết! Thảng hoặc “tránh voi chẳng xấu mặt nào”! Tại sao vậy? Vì Phật giáo chân chính không chống nổi tà đạo vào thời đại “Phật nhất xích, ma nhất trượng!” này. Vì tiếng chuông nhà chùa không “áp đảo” nổi cả một hệ thống đánh trống thổi kèn ăn theo do tiền bạc; do khoác áo trơn vỏ để luồn lách của những con rắn trăm đầu; do thế lực ngầm nào đó bài xích Phật đã mượn kẻ hám danh, hám lợi tuyên truyền cho họ; do vì một số quần chúng hời hợt, “óc để ngoài tai”; do một số người trẻ tuổi chưa có bề dày về kiến thức, văn hóa, tâm linh – cái gì có vẻ xôm trò, được quảng cáo, tiếp thị rùm beeng là a dua theo để chứng tỏ mình tiếp thu được “phong trào thời thượng”! Ở đây tôi chỉ bàn chuyện “trao đổi, đối thoại” với ông ta của hằng chục tờ báo Phật giáo trong và ngoài nước mấy năm trở lại đây. Người ta nghiêm khắc lên án một hiện tượng dường như “điếc không sợ súng” khi phỉ báng Phật, Pháp, Tăng nơi quyển sách “Ta là ai” của ông “đạo sư” tự phong Duy Tuệ kia là đúng, là chính đáng. Tuy nhiên, viết bài trao đổi mà như “ăn miếng trả miếng” như kiểu “cục đá quăng qua, cục chì ném lại” thì ai thắng, ai thua đều bị tổn thương cả. Ta phải đứng cao hơn ông ta một, hai cái đầu, lại dùng tinh thần con nhà Phật mà nói chuyện. Trong trường hợp ông ta chắc chắn là có “tí” học thức, kiến thức thì chúng ta phải có chút ít trình độ học thuật mới đối trị nổi cái con người mà ai cũng bảo là “lắm chiêu thức” này! Đa phần những Phật tử có đức tin, có tâm huyết ấm ức quá nên lúc trao đổi, họ không chịu ngồi cùng một chiếu nên như cuộc đối thoại giữa hai người điếc! Vì ai cũng có chân lý, chủ kiến của riêng mình mà! Thảng hoặc họ chỉ phanh phui, săm soi nơi cành nhánh ngọn nên không biết căn bệnh phát sanh từ gốc. Phải lần tìm tận gốc, chư vị ạ! Hoặc như bắt rắn thì phải tìm cái đầu, nơi yết hầu chứ đừng loay hoay chụp nắm cái đuôi! Phải lôi ngay chính quyển “kinh tinh túy” của ông ta, từ “căn cứ địa” mà ông ta lập thuyết, lập ngôn mà mổ xẻ. Nói kiếm hiệp một chút chơi cho thư giãn, là phải tạm mượn “Thất thương quyền” của phái “Không Động” để “đả thương thất tình” (1) của chúng sanh; phải vận dụng “đàn chỉ tuệ kiếm” (2) để điểm vào tử huyệt “Thiền Minh Triết” của ông ta. Phải biết tùy nghi phương tiện ngồi cùng một chiếu Minh Triết, từ lập ngôn, lập ngữ của ông ta mà đối thoại!

Tôi nghĩ rằng quyển sách “Cẩm nang thực hành Thiền Minh Triết” của Duy Tuệ chính là hệ thống tư tưởng căn bản, từ đó ông thêm rau cải, tương chao gì đó để viết thành sách hoặc thuyết giảng nơi này và nơi khác. Vậy tôi sẽ đọc từng dòng, từng câu, từng đoạn, từng chương một, xem thử nội dung Thiền Minh Triết của ông ta có những gì? Có một số tư tưởng được lấy “nguồn” ở đâu? Rồi chỗ nào là “quay cóp” của Phật mà làm của mình? Chỗ nào là “vay mượn” tư tưởng triết học Đông Tây? Rồi gồm tất cả đó, ông chiên xào như món hàng thập cẩm rồi đem rao bán trong nước và ngoài nước, như nơi những trang Web. thống kê “cao trào thắng lợi” của ông ta, kẻ mà người ta gọi là đã bán Phật không giấy tờ văn tự này: Web:ww.daosuduytue.com; www.duytue.com và ww.ungdungphathoc.vn…

Tình hình như vậy đó nên tôi sẽ bình tĩnh, ung dung “tận tình” mổ xẻ từng điểm một, chậm rãi từng hồi một, để mọi người thấy rõ ông ta sai lầm chỗ nào, tà kiến chỗ nào, chỗ nào là quay cóp, tạm mượn của ai, tư tưởng gốc ra sao… để ông ta không thể lòe bịp những người con Phật nhẹ dạ, cả tin được nữa.

Nội dung ấy tôi đã lập ra đây, có 7 hồi, đặt tiêu đề theo sách giảng “Thiền Minh Triết” của ông ta:

– Hồi thứ nhất: Về cụm từ “Thiền Minh Triết”.

– Hồi thứ hai: Vấn đề của cái đầu.

– Hồi thứ ba: Trải qua ba kinh nghiệm.

– Hồi thứ tư: Ba thời kỳ của cuộc đời.

– Hồi thứ năm: (Ông ta giảng) Thiền Minh Triết là gì.

– Hồi thứ sáu: (Ông ta) Kết luận.

– Hồi thứ bảy: Hộp Minh Triết.

 

(Xin chư độc giả nhẫn nại xem từng hồi một)

 

 

Chú thích

 

(1) Tôi giải mã tư tưởng Phật học của Kim Dung: “Không Động” là “không tánh – vô ngã tánh – như thực tánh” có công năng đả thương 7 tình:  Hỷ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục (thất thương quyền)!

(2) Mượn tên “đàn chỉ thần công” của Hoàng Đông Tà!