Đá, rác và cỏ thơm (Tập 2)

08/12/2012 | Chuyên mục: SÁCH . 12753 Lượt xem

ĐÁ, RÁC VÀ CỎ THƠM (Tập 2)

Tác giả: MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH

 

Hư vô

Hư vô 
đi suốt dặm người
Đi xuyên sử lịch, 
rực trời tang thương
Hư vô 
cháy đỏ văn chương
Thơ thiền muốn viết, 
ngại vương chữ lời!

 

___________________________________
Quên rồi

Bước lui 
bước tới sân chùa
Câu thơ năm trước, 
gió lùa về đâu
Đêm qua 
trăng gởi thoại đầu
Giật mình ngoảnh lại, 
chữ câu quên rồi!

 

___________________________________
Trâu không

Hồn thơ 
cỡi bụi ra đi
Mắt xanh đầu núi, 
vô vi hành tàng
Tử sinh 
cột bó quăng đàng
Trâu không gặm cỏ 
vượt ngàn rong chơi!

 

___________________________________
Nhặt hoa rác

Hư vô 
chẳng có dấu chân
Nên thơ và thẩn
đường trần hoang mang
Mải mê 
trong cõi xế tàn
Nhặt hoa 
và rác 
rơi tràn lối đi

 

___________________________________
Gánh

Mưa sa 
không thấm mái dày
Tuổi thơ có mẹ 
nào hay nhọc nhằn
Mồ hôi
ướt đẫm khó khăn
Gánh sương, gánh nắng 
tảo tần nuôi con

 

___________________________________
Noi hiền

Chong đèn 
vò võ canh thâu
Văn thơ, giáo án, 
chữ câu kiếm tiền
Cha nuôi con, 
giữa chợ triền
Chải bươn, lách bút, 
noi hiền, giữ nhân!

 

___________________________________
Đâu còn

Ngửa tay 
soi mặt mà tìm
Dung nhan 
cõi cõi 
im lìm xiết bao
Đâu còn 
chân thấp, chân cao
Đâu còn gió tía
mà xao bụi hồng?

 

___________________________________
Mười cõi

Mười phương 
đâu chẳng quỷ ma
Mười phương 
gẫm lại tình ta khác gì
Một đời 
cạn cuộc hữu vi
Một đời, 
mười cõi 
vui vì lênh đênh…

 

___________________________________
Chợt nghe

Đưa tay 
với trái nhân luân
Cành mù sương 
đã vô ngần gió xao
Đưa tay 
lượm hạt mưa rào
Chợt nghe 
giọt nước 
non cao trở mình!

 

___________________________________
Tơ đồng

Tơ đồng 
rung phím mà chơi
Tri âm thiên cổ, 
đất trời bơ vơ!
Mực sương, 
bút cỏ đề thơ
Ngàn sau vi tiếu,
mấy bờ cảo thơm!

 

___________________________________
Nhị trùng

Lên non
tâm, pháp còn hai
Về đau như nhị, 
lai rai nhị trùng!
Yên hà 
sương khói mông lung
Yên hà sương khói, 
thiên khung nhạt nhòa

 

___________________________________
Chớ hỏi

Yêu thơ 
từ độ biết buồn
Tâm hồn 
đã mấy 
hoàng hôn úa màu
Xin ai 
chớ hỏi nương dâu
Để ta 
thanh thản 
chữ câu lòng mình!

 

___________________________________
Để cho

Ngửa tay 
bắt ngọn lửa hồng
Bỏ lên thi tứ, 
nghe lòng thôi xao!
Vầng dương 
nằm mộng phương nào
Để cho 
trời đất 
chiêm bao tự tình

 

___________________________________
Hai câu

Câu thơ, 
tiền Hán xin thua
Hai câu gộp lại, 
chẵn thừa âm dương
Quán xiêu 
thì khách lên đường
Thành xiêu, 
tiếng hát 
chiêm nương vọng về

 

___________________________________
Trà xanh

Trà xanh 
gợn bảy mặt trời
Ai người ruột lớn, 
lửa cười đáy chung 
Ai người 
ngộ lẽ vô cùng
Bi, sầu, ái, ố…
muôn trùng lặng yên!