Chữ cháy bờ lau

04/12/2012 | Chuyên mục: SÁCH . 1845 Lượt xem

CHỮ CHÁY BỜ LAU

Tác giả: MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH

Phụ bản tranh thủy mặc: VIÊN MINH

 

 

 

ĐẸP

Thấy đất trời trong hạt sương

Gom tâm cảnh vào khu vườn cỏ xanh

Có chàng đạo sĩ tinh ranh

Vì yêu cái đẹp mà thành thi nhân

 

TẠM MƯỢN

Mượn sương mù lợp mái am

Mượn vầng trăng khuyết treo gian phía ngoài

Câu thơ nhặt chữ mây trời

Tụng kinh vay tạm tiếng lời suối chim!

 

GÓI LẠI

Mai đây gói cái thân già

Gói luôn sinh tử, phù hoa một đời

Thả vào hang gió lưng vời

Ngục sâu mỏi cổ, cõi trời run chân!

 

HẠN

Lô xô đá cát đuổi nhau

Chạy tìm sa mạc, đồi sau tiếp đồi

Suối khe, nước bỏ đi rồi

Cành cây khô nứt, quạ ngồi trông trăng!

 

RÁC XANH

Trong mắt, cái rác biếc xanh

Nhìn đâu cũng thấy long lanh bóng mình

Văn thơ tô chuốt sự tình

Hào hoa câu chữ, phù sinh biến màu.

 

 

ỒN HƠN!

Lên non, ngại chợ ồn ào

Bốn mùa lá gió lao xao nhạc rừng

Sớm lên, chim hót tưng bừng

Khuya về, ếch nhái hát cùng dế giun!

 

KHỎE LIỀN

Còn hoa, thì bướm tìm về

Còn kinh, còn chữ, tỉnh mê còn bàn

Còn lý sự, còn lan man

Ra sông, úp chiếc đò ngang, khỏe liền!

 

CHỚP MẮT HẠT BỤI

Sắc, không là chuyện tào lao

Nhìn cho rõ mặt thai bào nguyên sơ

Thoáng tâm, trời đất lập lờ

Chớp mắt, hạt bụi rơi bờ bốn biên

 

HẠN

Lô xô đá cát đuổi nhau

Chạy tìm sa mạc, đồi sau tiếp đồi

Suối khe, nước bỏ đi rồi

Cành cây khô nứt, quạ ngồi trông trăng!

 

RÁC XANH

Trong mắt, cái rác biếc xanh

Nhìn đâu cũng thấy long lanh bóng mình

Văn thơ tô chuốt sự tình

Hào hoa câu chữ, phù sinh biến màu.

 

 

ỒN HƠN!

Lên non, ngại chợ ồn ào

Bốn mùa lá gió lao xao nhạc rừng

Sớm lên, chim hót tưng bừng

Khuya về, ếch nhái hát cùng dế giun!

 

KHỎE LIỀN

Còn hoa, thì bướm tìm về

Còn kinh, còn chữ, tỉnh mê còn bàn

Còn lý sự, còn lan man

Ra sông, úp chiếc đò ngang, khỏe liền!

 

VU VƠ

Vu vơ non vắng ta về

Chợt đâu sương khói tình quê bộn bào

Vu vơ nằm ngủ non đào

Chẳng quên, chẳng nhớ lối nào tiền thân!

 

QUA SÔNG

Hai bờ trang giấy vô, hư

Chữ bơi ở giữa, tưởng tư cuộn dòng

Ta bèn giọt mực sang sông

Đỡ phiền bát nhã, đỡ công sắm đò!

 

HẠT SẦU CÒN XANH

Giọt sương trên cỏ hôm qua

Giật mình chợt hỏi quê nhà là đâu

Thả rơi chiếc bóng bên cầu

Quay lui nhặt được hạt sầu còn xanh!

 

 

SẴN ĐỦ

Ta từ thiên địa bước ra

Tủy xương văn hiến, thịt da lạc hồng

Lại thêm có phật giữa lòng

Mê chi thượng phẩm tây đông chào mời.

 

HIẾU

Thương em lượm củi bên đồi

Khổ đùm hai bó để nuôi mẹ già

Gánh về, lạnh vắt ngoài da

Lén dành hơi ấm, nấu cà, kho tương!

 

BỎ SÀO

Ngàn muôn chỉ có một lần

Bước qua sinh tử vấp chân, vướng người

Lại còn cõng xác ba đời

Đầu non trăm trượng, thử chơi bỏ sào!

 

CHỢT NHƯ

Chợt như khẽ chạm linh hồn

Âm vang theo gió hoàng hôn lạnh đầy

Có bóng trăng vừa qua đây

Biết bao tiền kiếp ngủ say chẳng về!

 

ĐÁ

Phải đâu quê đá vô tình

Tảng nằm phiến đứng lặng thinh giữa đồi

Đố ai thốt tiếng con người

Mà không tím tái góc đời lạnh hiu!

 

 

GỌI GIÓ

Hóa ra lãng tử ai ngờ

Mà đây mà đó tình cờ cố hương

Non thiền hóa tím chiều sương

Rừng thông gọi gió muôn phương bạn lành!

 

GÓT LỮ QUA CẦU

Như mây lãng đãng sông dài

Và như hoa nắng trên vai ửng màu

Và như tuyết trắng trên đầu

Thản nhiên gót lữ qua cầu nước trong

 

ÚP CHÉN

Đã bày tuyệt lộ ra chưa

Mà hai con xóc chẵn, thừa đảo điên

Bàn tay sấp, ngửa lạc phiền

Trò chơi úp chén, nghiệp duyên phố người

 

DẶM KHÔNG

Mải mê giữa chốn chợ chiều

Vai đau tóc lấm đã nhiều gian truân

Ai kia rũ áo phủi chân

Dặm không đủng đỉnh chiếc thân nhẹ hều

 

QUAY VỀ

Tình xanh vườn cũ quay về

Hồn cây mắt lá bốn bề thủy chung

Còn đây gốc đá, cội tùng

Đã quen gió núi, hương rừng ban sơ

 

 

LÁ NGỦ NGÀY

Muốn lên thượng giới ngồi tu

Môi trường sinh thái khói mù, bụi bay

Ở đây, lá phải ngủ ngày

Con trăng buồn tủi, đắp mây nằm vùi.

 

CHIA HAI

Đôi khi với bụi tọa thiền

Đôi khi với núi ngồi quên bóng mình

Cùm neo cột cái linh đinh

Đầu nguồn bẻ cọng hữu tình chia hai!

 

XANH XANH

Xanh xanh chiếc lá nhân tình

Tờ văn hóa nghiệp, trang kinh lòng đời

Xanh xanh chim hót non vời

Vọng vào sa mạc tiếng lời hắt hiu!

 

CÔ LIÊU

Cô liêu đứng giữa sa mù

Nửa lòng lạnh trắng, nửa thu nhạt mờ

Cô liêu đá, cô liêu thơ

Và cô liêu nữa, chơ vơ bốn bề!

 

QUÊ AI

Quê ai khoác áo sương mùa

Có trăng cổ tích, có chùa cheo leo

Sim me dẫn lối truông đèo

Câu thơ hồn đá đi theo người về

 

 

MỘT MÀU

Quê xưa sắc vẻ dịu dàng

Đi qua gió bạc, sương vàng lanh canh

Đi qua mưa nắng thị thành

Mắt ta cùng với trăng xanh một màu

 

BỒNG BỀNH

Bồng bềnh gió, bồng bềnh hương

Bồng bềnh câu chữ, nước sương bồng bềnh

Ngươi lênh đênh, ta lênh đênh

Gặp nhau giữa cõi mông mênh tình thiền!

 

BẠCH VÂN TRÀ HOA

Bốn mùa thu gốc giấu cành

Liếp chè ẩn bóng, hòa xanh lá vườn

Đợi trời mở cửa nguyên dương

Đóa trăng tròn cánh, tuyết sương xếp đài.

 

CẢM LÁ XANH

Còng lưng gánh nặng tuổigià

Còn thương trần cảnh, trăm hoa sớm tàn

Ngước lên cảm lá xanh ngàn

Nhìn quanh tử đệ, cánh vàng xao mây

 

THƠ VÀ MAI

Cuối năm, tính tuổi vui buồn

Nợ duyên xóa sổ, đốt luôn cũ càng

Chưng lên một đóa mai vàng

Ghi câu thơ, bút chảy tràn đông phương.

 

 

THOÁT

Chân ta và gió cùng đi

Lướt qua sinh tử, an vi, nhẹ hều

Thỏng vai chẳng buộc, chẳng đeo

Bao nhiêu xe cộ nằm queo xó bờ

 

NÍU CHIỀU

Hồ xanh nhớ ánh trăng vàng

Nhớ màu tĩnh lặng non ngàn nguyên tiêu

Hương rừng đẩy gió liêu xiêu

Mây chơi thảm cỏ, níu chiều không buông!

 

ĐÁ CỤC ĐÁ HÒN

Gánh cong, cứu độ, hai phần

Chúng sanh thì nhẹ, người thân nặng đòn

Vai nghiêng đã lệch lối mòn

Bốn bề đá cục, đá hòn nhấp nhô!

 

DÍNH

Lăn hoài, đá chẳng mọc rêu

Ngồi hoài am núi thì nhiều vấn vương

Nhàn non sớm, lặng chiều sương

Áo vai dính cả hoa hương rừng ngàn.

 

THỜI

Đôi khi hốc đá trùm chăn

Đôi khi vác núi kiêu căng bỏ bờ

Thương đời, chân duỗi, chân co

Thương mình, trăng nước con đò nghêu ngao.

 

 

BỤI CỬA SÀI

Bước ra thấy núi tọa thiền

Bước vô thấy Phật an nhiên mỉm cười

Trong, ngoài chẳng thấy chữ, lời

Mình còn ham viết, bụi rơi cửa sài.

 

CHÚT NÀY

Non xanh chút chữ, chút thơ

Chút hồn bỏ phố bụi mờ hoa bay

Tình xuân còn một chút này

Nửa hư nửa thực trên tay ngỡ ngàng!

 

MIỀN CỐ TRI

Tung đốm lửa vào lòng khe

Cháy bùng con nước đi về hạo nhiên

Lá xanh ngủ giữa thung triền

Sáng nay thức dậy một miền cố tri

 

CÕI HUYỀN

Cần cù đất đá hóa văn

Thông ngàn trỗi nhạc, hồ trăng dập dờn

Cỏ hoa lát thảm mảnh hồn

Hương thơ thấm tận đầu non cõi huyền!

 

NHÌN BÓNG

Có thiền ẩn tận non sâu

Có thiền vào chợ dăm câu mấy vần

Hỡi ai phiêu lãng đường trần

Quay nhìn chiếc bóng chợt gần, chợt xa!

 

 

HIÊN TRÀ

Hiên thơ thơm thoảng hương trà

Lẫn mùi hoa cỏ la đà ngậm sương

Gió chiều kể chuyện mười phương

Trăng khuya đàm đạo văn chương với mình!

 

DUYÊN

Một khe rửa bút đen rồi

Biết bao giấy má nổi trôi phố phường

Vui duyên, thêu chữ, giữ hương

Buồn duyên, lạc chợ, ven đường bụi bay.

 

TÌNH KHÔNG

Lơ thơ khóm trúc non tây

Đã từng lãng đãng gió mây cõi ngoài

Đồi đông tùng đứng nghiêng vai

Nước sương năm tháng rỏ hoài tình không.

 

GIỌT NGUỒN

Ngồi uống trà với cỏ cây

Có hương thông lạnh, có mây rừng mờ

Có tĩnh tại, có vất vơ

Thoáng giây sương đọng giọt thơ đầu nguồn

 

CHÚT PHIÊU BỒNG

Trăng ngồi góc núi làm thơ

Mây qua đỉnh biếc viết tờ kinh không

Thương ai tất tả dặm hồng

Lên đây lượm chút phiêu bồng về chơi

 

 

NHÁNH TÙNG NON

Từ ngày đem lửa lên non

Đốt kinh soi chữ lối mòn mù sương

Nhen tim, ấm áp khu vườn

Đồi đông hạo khí: tùng vươn nhánh tùng

 

NỬA

Một nửa thiền, một nửa thơ

Trăng soi một nửa, sương mờ nửa kia

Nửa ai đứng giữa biên bìa

Còn ai một nửa, ngăn chia tình mình!

 

GIỌT TÂM

Câu thơ hương chổi, hương tràm

Vượt bao sông suối lang thang phố đời

Dẫu cho lấm bụi đất trời

Giọt tâm trong vắt, tặng người tri âm!

 

HÓA DUYÊN

Bơ ngơ trăm bến, một thuyền

Neo không, đáy rỗng, hóa duyên đời này

Trượng chèo, mây khói đầy tay

Lênh đênh sương nước, bèo lay, sóng dờn

 

VỚT GIỌT SƯƠNG XANH

Ngược xuôi nhân thế tìm đò

Biếng lười góc núi, nằm co chẳng đành

Lên khe, bứt cọng cỏ tranh

Chèo qua vớt giọt sương xanh giữa dòng

 

 

TẶNG NỬA CHIẾC LÁ

Có khách từ mù biên phương

Chập chờn gió cát khói sương tìm về

Ngắt đôi chiếc lá bồ đề

Tặng người lui tới, quán quê bạn hiền!

 

VỊ NGON CỦA CHỮ

Lá vàng còn nuối sương trời

Đất khô còn nứt mấy chồi cỏ non

Thượng huyền, trăng cố vẽ tròn

Câu thơ kén chữ, vị ngon ẩm trà!

 

NHẶT CỎ

Đầu năm, nhặt cỏ vườn trăng

Câu thơ thiền đạo mầm măng nhú chồi

Xanh non màu mắt xuân vui

Bút tâm vừa chạm, đất trời nhẹ rung.

 

CỐ QUÊ TAO NGỘ

Cầu cây lắt lẻo khó đi

Lối hoang, gai lách sâm si bộn bề

Sao không vạch lối mà về

Một lần tao ngộ cố quê, chỗ này!

 

HỒN THƠ KHOÁC CHỮ

Ngươi mù sương, ta mù sương

Hồn thơ khoác chữ, bụi hường lao xao

Ngươi chiêm bao, ta chiêm bao

Đắp trăng nằm ngủ, hôm nào đã quên!

 

 

LAN

Tháng ngày ăn móc, uống sương

Lá đùa nắng nhẹ, rễ vươn gió ngàn

Non sâu, ẩn giả mơ màng

Gặp thời, hợp tiết cao sang hiển màu

 

KHÓ TÌM

Núi cao chẳng đứng hai mình

Không trung chẳng thể trăm tình ở chung

Bao năm khói bụi đi cùng

Cô đơn chiếc bóng hành tung khó tìm!

 

NGU NGƠ NON TÙNG

Ta yêu trời đất sương mờ

Và yêu mây trắng ngu ngơ non tùng

Bao năm gót lữ đã từng

Dặm người dặm bụi xin đừng hóa dâu

 

MẤT HÀNG

Qua cầu gót khách bâng khuâng

Nước trong dòng lặng, bụi trần về đâu

Rêu xanh mọc chữ thoại đầu

Bài thơ còn lại, cuối câu mất hàng!

 

CON TIM, ĐỐM LỬA

Vô tình gót khách nhàn du

Gốc cây, phiến đá, sắc thu mịn màng

Con tim, đốm lửa dịu dàng

Rơi vào câu chữ, nhân gian ấm lòng!

 

 

NỐT CHỮ

Sương mù ghé lại hiên thơ

Nghe trong nốt chữ, tiếng tơ dặt dìu

Bút xao va động đáy chiều

Nhạc xưa ướt áo, bước liều giữa mưa!

 

THÔNG CẢM

Trăm tình cứ mãi lần khân

Lộn lui đáo tới hiên sân, cửa nhà

Non nghèo, phố cách, chợ xa

Cảm thông chén nước, chung trà nhạt hương.

 

THƯƠNG EM VIẾT CHỮ

Thương em mặt trắng, lưng dài

Ngón tay tháp bút, viết sai nhiều lần

Chữ này cỏ mọc đầy chân

Chữ kia lớp ngớp tấp gần, đá xa.

 

CẮT ĐÔI

Bóng ta đi lộn ngược đầu

Chân dài theo vết, qua cầu cắt đôi

Nửa này, cõi bụi rã rời

Nửa kia, đón chiếc mây trời quá giang!

 

CA DAO XUỐNG RUỘNG

Ru ta, ta ngủ chập chờn

Thò tay chiếc võng, sợi thơn, sợi giùn

Nửa đời câu hát còn run

Ca dao xuống ruộng lội bùn, mẹ ơi!

 

 

TRÁI SIM RỪNG VÀ HOA DẠI

Lên non thấy tượng phật vàng

Lưu ly chùa tháp cao sang quá chừng

Đói bụng trộm trái sim rừng

Cắp cành hoa dại giắt lưng rồi về!

 

THƠ VỀ CHỢ

Thơ về phố chợ rong chơi

Đề câu quán khách dặm lời khói sương

Có khi chữ lấm tro hường

Có khi bụi trắng cúng dường bể dâu!

 

TÌNH TRÚC

Bốn mùa xanh biếc, trúc ơi!

Ruột không, tiết thẳng đứng trời hạo nhiên

Quanh năm nhả khí cao hiền

Còn tung xác lá, án thiền tặng ta!

 

AI NÀO LÀ TA

Bấm năm, tính tuổi, đếm ngày

Cả đời gộp lại, chút đầy, chút hao

Chút niềm nỗi, chút trăng sao

Cộng trừ còn lại, ai nào là ta!

 

TẮT LỬA

Chim và giun dế du ca

Hôm nao ngứa cổ rót ra giọng vàng

Mây và thơ mãi lang thang

Hôm nao tắt lửa trần gian lạnh buồn!

 

 

VỠ

Nửa xanh ngủ giữa sương mờ

Xanh kia tỉnh thức bụi bờ khe sâu

Nửa đêm nghe đá vỡ đầu

Trái tim máu chuyển, thương đau trở mình!

 

NÉM

Ném chút hồn vào cỏ xanh

Để cho cát bụi, cây lành trổ hoa

Ném câu thơ giữa ta bà

Để cho đá sỏi hát ca tự tình!

 

BUỒN HIU

Chăm chăm mô đất hôm qua

Bước lui lại vấp, vào ra bực mình

Tọa thiền thấy xác khinh linh

Thấy hồn khóa cửa, thất tình buồn hiu.

 

LÃNG MẠN

Chút lãng mạn của mây trời

Giữa hư không, vẽ một đời phiêu du

Chút lãng mạn của mùa thu

Giữa chiêm bao, vẽ sương mù lòng ta!

 

NHẸ LÒNG

Xin mời phật tử ngồi chơi

Nói dăm ba chuyện lỗ lời, bán buôn

Có gì thương ghét, thiệt hơn

Chiều nay về chợ, xả luôn, nhẹ lòng.

 

 

ĐÈN KHUYA NGỦ GỤC

Đốt trầm ngồi đọc cổ thư

Thánh hiền thấp thoáng thực như giữa hàng

Nói hoài, nghĩa chật ngàn trang

Đèn khuya ngủ gục, dung nhan hiện hình!

 

PHẬT

Ai từ sắc tướng tìm ta

Ai từ âm tiếng gọi ma ngõ ngoài

Ta là hơi thở lai rai

Là trăng, là gió như lai bốn mùa.

 

XÂY TỔ

Tu hành tay duỗi, tay co

Đèn khêu tim sáng, lại lo cạn dầu

Mấy đời cái kiến, con sâu

Tò vò xây tổ, nhói đau phận người.

 

Ở ĐÂY

Mây và bụi cuốn bên chân

Bước lên bước nữa, đường trần cắt đôi

Ở đây nói tiếng con người

Còn thơ, còn chữ, còn lời tặng nhau!

 

CÒN NGẠI

Muốn sang bát nhã phương tây

Sông sâu, vực thẳm, ngăn mây, cách trời

Ngại thơ còn lắm chữ lời

Ngại mình vui khổ cõi người đã quen

 

 

HOA

Một đóa tĩnh tại khe sâu

Đóa leo chót núi, ngâm câu thanh nhàn

Có người lạc bước tìm sang

Nhặt hương trong gió chút nhàn, chút vui!

 

CHÙA TRANH

Oằn vai hai thúng có, không

Gánh vào chợ bán hiệu hồng, nhãn xanh

Tặng luôn cái sáo, con oanh

Qua rừng thấy phật chùa tranh, ngủ nhàn

 

CỬA SÀI CỘT LẠI

Sớm khuya sư lão tụng kinh

Nghĩa từ gõ mõ, lục tình điểm chuông

Chim nghe rớt một nỗi buồn

Khêu đèn cột lại tám muôn cửa sài

 

XÓA LIỀN

Đợi làn mây tía qua hiên

Chung trà hương sói, kết duyên bạn bầu

Khói sương ý hợp, tâm đầu

Lá hoa cười nói, chữ câu xóa liền.

 

KHÔNG MÀU

Mi mày che mất một con

Một con lập lọa hư mòn đã lâu

Săm soi cặp kính không màu

Nhìn xuyên con chữ, thấy sâu cuộc người!

 

 

TÌNH

Lơ phơ sương khói hai màu

Lơ phơ non nước thung sâu hồn chiều

Ngút ngàn cõi đá tịch liêu

Bóng trăng lay khẽ, nghiêng xiêu tình người!

 

MAI SAU HẲN BÀN

Một tay phủi tháng, phủi năm

Tay kia phủi bụi, vướng trăng đỉnh đầu

Thơ còn bóng lạc, bóng sầu

Mình còn tình nghĩa, mai sau hẳn bàn.

 

CÔNG ÁN LÁ XANH

Có khi tâm đá thốt lời

Có khi hồn cỏ dạo chơi thung triền

Đâu là thơ, đâu là thiền

Sương treo công án một miền lá xanh

 

THỞ RA HÍT VÀO

Gốc cây, cội đá, chùm rêu

Bức tranh tĩnh vật nói nhiều với ta

Hiền nhân hãy cạn chung trà

Để nghe trời đất thở ra, hít vào!