Danh mục

  • Hẹn

                  Ta có hẹn nhưng quên rồi ngày tháng Cuộc tao phùng xin trả lại thời gian Ta có đến một phương trời lãng đãng Tựa hồ như có hẹn cõi ba ngàn.   VIÊN MINH Cuộc đời dường như là cuộc hẹn ra đi và trở về. Sinh ra trong cuộc đời giống như rời bỏ quê hương đi tìm một ...

  • Điếu văn cung tiễn Giác linh Trưởng lão Hộ Tịnh

                            Ôi! Hỡi ôi! Mây vần vũ Bão biển Đông thổi mạnh! Gió gầm gào Mưa đồi Bắc xối tuôn! Góc núi hôm qua, nước xói vỡ nguồn Trăng trốn biệt trong màn đêm lạnh giá Có cái gì đây Thê lương, quái lạ! Mà sau Phật tượng Niết-bàn Bầy cú rúc thâu canh! Hiện tượng chi, điềm báo chẳng lành Nhân thế không hay Thiên nhiên biết hết! Hóa ra, Sư ...

  • Trang Thơ Luật Đường Mùa Đạo Hiếu

                  MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH Cảo thơm, cổ lục Thắm tươi vẻ đẹp, đóa Đông phương Báo hiếu song thân, hội Phật đường Tục ngữ, bóng cha, xanh vạn khoảnh Ca dao, lòng mẹ, biếc ngàn chương Cảo thơm vi diệu, thêu vàng nguyệt Cổ lục nhiệm mầu, dệt gấm hương Tấc cỏ ba xuân, khôn trả vẹn Nhân thiên các cõi, nguyện tròn ...

  • Bên Sông

                  Buổi sáng Ra đứng bên sông Nghe tiếng chim kêu Hạt chim rớt trên đầu cỏ Đọng thành sương Có tiếng người mẹ nào ru con bên kia bờ Giọng hò lung linh làn mây trắng Con nước sớm Từ đâu về Cũng dừng chân kể lể Chợt mỉm cười Sóng gợn Đẩy bèo đi Ta cúi xuống Vốc đầy tay một bụm nước Bàn tay đầy Nước lại đổ về sông!   PHÁP TÔNG    

  • Biệt nhất phương

                  Đáo tận yên hà xứ Hồi đầu biệt nhất phương Mục tiền sơn thủy hạo Nguyệt hiện thảo đầu sương.   VIÊN MINH   Dịch:   Đến chơi tận cõi khói sương Ngoảnh đầu cách biệt một phương mây trời Nước non hút mắt xa vời Sương đầu ngọn cỏ sáng ngời giọt trăng (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)   Thong dong lên cõi yên hà Quay lưng giã biệt mù ...

  • Giấc ngủ của đá

                  giấc ngủ xuống giữa triền non vắng lặng bóng ai về lạnh buốt cả ngàn dâu tay chạm khẽ vào mong manh của gió bỗng trần gian va động những cung sầu   ta đứng lên, gọi đò, bên bờ sông lau lách lá tử sinh cháy đỏ cuối ghềnh xa lòng dừng lại, nhìn thời gian huyễn hoặc chẳng bao giờ thấy hết cõi người ta   chừ ...

  • Nhất Mộng Sương

                  Nửa mái am thiền, nhất mộng sương Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ Mắt lá xanh màu, khói dễ vương Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!   MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH